[ML] Vì “ân sủng” của ngài Nhiếp

VÌ ÂN SỦNGCỦA NGÀI NHIẾP

 Thanh Vân Đãi Thì 

Biên tập: Mỡ

Thể loại: Hiện đại, giới giải trí, chủ thụ, tình hữu độc chung, HE

Nhân vật: Nhiếp Tranh (bên ngoài chính trực bên trong một lời khó nói hết cấm dục công) x Đồng Duyên (tam quan nuôi lệch một ngày không tìm chết không yên yêu diễm tiện hóa thụ)

Raw&QT: Lâm Phong

Văn án

Chuyện xui xẻo nhất cuộc đời Đồng Duyên là –––

Người khác trèo lên giường kim chủ thì một đường thăng tiến, cậu vừa bò lên được giường ngài Nhiếp, bị phong sát ngay và luôn.

Phong sát thì thôi đi, lại còn bị ngài Nhiếp cho rằng cậu chuyên mê hoặc người khác, đạo đức xuống cấp, khiến đạo đức trung bình của ngành giải trí cũng bị cậu kéo xuống theo. Lấy đó làm lý do xem cậu như con mà giáo dục mấy năm trời.

Kim chủ nhà người ta tối đến nhiệt huyết sục sôi như vậy như vậy …

Ngài Nhiếp thì đêm nào cũng để Đồng Duyên học thuộc ‘Bát vinh, bát sỉ’.

Nhưng Đồng Duyên lại vui vẻ, ngài Nhiếp được xưng là chỉ cần ló mặt thôi cũng đủ vốn làm một phim, người như vậy mẹ nó sao xếp vào hàng ngũ ‘đàn ông bình thường’ được.

Dĩ nhiên, ngài Nhiếp ‘bình thường’ hay không, chỉ có Đồng Duyên biết.


– Phong sát: trong giới giải trí, sử dụng quyền lực để chèn ép, ngăn chặn các hoạt động của ca sĩ, diễn viên (blovez.wordpress.com).

– Thuyết “Bát vinh, bát sỉ” của Hồ Cẩm Đào: tám điều lấy làm vinh quang, tám cái xem là sỉ nhục. 


Giới thiệu

Mười tám tuổi ‘cao nghèo soái’ Đồng Duyên debut, nửa xúc động nửa u mê tự dâng mình lên cho ngài Nhiếp. Vốn tưởng làm vậy sự nghiệp sẽ lên nhanh chóng, ai ngờ hiện thực tàn khốc cho cậu một bạt tai.

Ngài Nhiếp không đi con đường bình thường, không thèm nhỏ dãi vẻ đẹp của cậu, lại hứng thú muốn đem cậu – một ‘đống bùn nhão’ đi xây nhà.

Đây là một câu chuyện về nhật ký trưởng thành của một ảnh đế, từ một thanh niên lưu manh tam quan lệch lạc thành một ngôi sao sáng. Ngài Nhiếp giúp sự nghiệp Đồng Duyên thành công, cũng đưa cậu từ một thằng nhóc xấu xa thành một người đàn ông tốt.

Hiện thực tàn khốc, phận người long đong. Thật may, đường này có anh.

Mục lục 

Chương 1 – Chương 2 – Chương 3 – Chương 4 – Chương 5

Chương 6 – Chương 7 – Chương 8 – Chương 9 – Chương 10

Chương 11 – Chương 12 – Chương 13 – Chương 14 – Chương 15

Chương 16 – Chương 17 – Chương 18 – Chương 19 – Chương 20

Chương 21 – Chương 22 – Chương 23 – Chương 24 – Chương 25

Chương 26 – Chương 27 – Chương 28 – Chương 29 – Chương 30

Chương 31 – Chương 32 – Chương 33 – Chương 34 – Chương 35

Chương 36 – Chương 37 – Chương 38 – Chương 39 – Chương 40

Chương 41 – Chương 42 – Chương 43 – Chương 44 – Chương 45

Chương 46 – Chương 47 – Chương 48 – Chương 49 – Chương 50

Chương 51 – Chương 52 – Chương 53 – Chương 54 – Chương 55

Chương 56 – Chương 57 – Chương 58 – Chương 59 – Chương 60

Chương 61 – Chương 62 – Chương 63 – Chương 64 – Chương 65

Chương 66 – Chương 67 – Chương 68 – Chương 69 – Chương 70

Chương 71 – Chương 72 – Chương 73 – Chương 74 – Chương 75

Chương 76 – Chương 77 – Chương 78 – Chương 79 – Chương 80

Chương 81 – Chương 82 – Chương 83 – Chương 84

HẾT

Wattpad

2 thoughts on “[ML] Vì “ân sủng” của ngài Nhiếp

Thu đi để lại lá vàng, người đi để lại lời bình em vui ♡

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s